Wednesday, November 23, 2011

Day 21 - The Solitude of Prime Numbers - Chapter 34 - Paolo Giordano


a minor tribute

Nadia thought about the ridiculous space of solitude that separated them and tried to find the courage to occupy it with her body. Her apartment was only a few blocks away and time, like the road, was being consumed in a great hurry. It wasn't just the time of that particular evening, it was the time of possibilities, of her nearly thirty-five years. Over the past year, since breaking up with Martin, she had begun to notice the foreignness of the place, to suffer from the chill that dried her skin and never really left her, even in the summer. And yet she couldn't make up her mind to leave. She depended on the place now; she had grown attached to it with the obstinacy with which people become attached only to things that hurt them. 

She reflected that if anything was going to be resolved, it would be resolved in that car. Afterward she would no longer have the strength. She would finally abandon herself, without remorse, to her translations, to the books whose pages she dissected by day and night, to earn her living and fill the holes dug by time. 

She found him fascinating. He ws strange, even stranger than the other colleagues that Alberto had introduced her to, to no avail. The subject they studied seemed only to attract sinister charaters, or to make them so over the years. She could have asked Mattia whether Mattia had been attracted by math because he was weird or if math had made him weird, to ask something funny, but she didn't feel like it. And yet, "strange" conveyed the idea. And disturbing. But there was something in his eyes, a kind of shining molecule drowning in those dark pupils, which, Nadia was sure, no woman had ever been able to capture. 

She could have turned him on, she was dying to. She had pulled her hair to one side so as to reveal her bare neck and she ran her fingers back and forth along the seams of the bag that she held on her lap. But she didn't dare to go any further and she didn't want to turn around. If he was looking elsewhere, she didn't want to find out. 

Mattia coughed quietly into his clenched fist, to warm it up. He noticed Nadia's urgency, but couldnt't make up his mind. And even if he did decide, he thought, he wouldn't know what to do. Once Denis, talking about himself, had told him that all opening moves were the same, like in chess. You don't have to come up with anything new, there's no point, because you're both afer the same thing anyway. The game soon finds its own way and it's only at that point that you need a strategy. 

...

In the end it happens, in some way you couldn't imagine before. 

the author. i feel obliged to put his picture here as the nytimes just reviewed his book and failed to comment a word on his look.

Day 20 - Atlas Shrugged - Chapter 03 - Ayn Rand


because from you, i have learned to enjoy you. and us. 

Hank, I want nothing from you except what you wish to give me [...] I want you to come to me seeking nothing but your own enjoyment [...] Do you remember that you called me a trader once? [...] My way of trading is to know that the joy you give me is paid for by the joy you get from me - not by your suffering or mine. I don't accept sacrifices and I don't make them. If you asked me for more than you meant to me, I would refuse. If you asked me to give up the railroad, I'd leave you. If ever the pleasure of one has to be bought by the pain of the other, there better be no trade at all. A trade by which one gains and the other loses is a fraud. You don't do it in business, Hank. Don't do it in your own life.

 Wednesday, October 19, 2011 at 3:04am

Saturday, August 27, 2011

Day 19 - Còn lại (Anonymous)


năm 15 tuổi, chỉ có tình yêu đôi ta mới là tình yêu đích thực duy nhất. còn con a thích thằng b chẳng qua là vì thằng b đi fx/wave/etc (hồi đấy chưa có khái niệm đại gia/thiếu gia, sh với mẹc hay o-đì nó cũng chưa phổ biến như giờ, có fx là xịn lắm rồi ý)

năm 20 tuổi, ooiiiii hai bạn kia kiss nhau nhìn cute thế, nhưng mà không cute bằng bọn mình nhỉ (quay ra ngoài muah muah chụt chụt) 

năm 25 tuổi, tôi vẫn thấy mình may mắn vì đã được gặp bác và có bác trong cuộc đời (mà cuộc đời encompasses cuộc sống gia đình đơn thuần chứ nhỉ). there are a few moments, horrible moments in life that i am not proud of, when i am mean and cruel and take pleasure in being so. nhưng từ những gì tôi có với bác, tôi vẫn (thỉnh thoảng) nhắc nhở mình gắng gìn giữ cái nhìn thực tế mà vẫn trong sáng với đời sống-nói chung, cũng như chuyện tình cảm trong đời sống-nói riêng. tôi thấy khe khẽ vui khi nhìn thấy anh xe ôm vắng khách ngồi cạo sấu cho vợ dầm ớt bán, khi thấy bác gái đặt tay lên vai bác trai rồi cả hai cùng ngẩng đầu ngắm pháo hoa ngày quốc khánh, hay khi nhìn thấy hai ông bà cụ dắt tay nhau đi tập thể dục trên bãi biển buổi sáng.


hay vẫn chợt chút nhói lòng như khi nhớ lại bài thơ dưới này. 

Chỉ còn lại cùng em bông cải cuối mùa
Con đường một chiều và gió mùa đông bắc 
Chỉ còn lại hành trình em dằng dặc 
Son nhạt trên môi, tóc xổ tung chiều 

Chỉ còn lại đây những mộng ước phiêu lưu 
Bãi biển xanh, ký ức buồn loang lổ 
Em nhẩm theo radio những giai điệu cũ 
Khuy áo cài rồi, vẫn buốt sống lưng

Em chẳng còn gì trong lúc đợi chờ anh 
Ngoài những trải nghiệm đầy thương đau
Cùng trăm ngàn khắc khoải
Anh có nhận không những gì em còn lại 
Em chỉ còn mình để dâng tặng anh thôi.

(c) http://ladyfoxy.wordpress.com/2007/12/25/con-l%E1%BA%A1i/

một lần nữa, tôi thấy tôi vẫn còn may mắn lắm.

Sunday, July 10, 2011

Day 18 - Phố ta - Lưu Quang Vũ

đọc bài thơ này, con phố đầu tiên mình nghĩ đến không phải là HBT, cũng không phải HB.

mình nghĩ đến QT. song song với QT là PDP, phố rộng, vỉa hè hai hàng cây, biệt thự cổ kính và to (after all, size does matter). bên này, QT phố bé, vỉa hè chật chội, chỗ có cây, chỗ không, nhà nhỏ và cũ nhiều hơn là cổ.

có một đêm đầu đông, mình đang on the road, ngước lên và chợt thấy một mái đầu nghiêng nghiêng bên ánh đèn vàng phát ra từ căn gác mái của một căn nhà trên phố. từ đấy, lần nào đi qua phố, nhất là vào ban đêm, mình cũng đi chậm lại. 

Phố của ta
Những cây táo nở hoa
Mùa thu đấy
Thân cây đang tróc vỏ
Con đường lát đá
Nghiêng nghiêng trong sương chiều
Năm nay cà chua chín sớm
Trên quầy hàng đỏ hồng
Chị thợ may đi lấy chồng
Chị thợ may goá bụa
Năm nay tôi mặc đồ đen.
Bác đưa thư, có thư ai đấy?
Bác đưa thư kéo chuông
Ti-gôn hoa nhỏ
Rụng đầy trước hiên.
Riêng bác thợ mộc già buồn bã
Thở khói thuốc lên trời
Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây
Bà giáo về hưu ngồi dịch sách
Dạy cậu con tiếng Pháp
Suốt ngày chào: bông-dua

Phố của ta
Phố nghèo của ta
Những giọt nước sa
Trên cành thánh thót
Lũ trẻ lên gác thượng
Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng.
Em chờ anh trước cổng
Con chim sẻ của anh
Con chim sẻ tóc xù
Con chim sẻ của phố ta
Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi…

Friday, July 1, 2011

Day 17 - Mưa thành phố - Nguyễn Văn Thọ


Cho những ngày ở đấy và đây đều mưa.

Với tôi, mưa mỗi nơi một khác.

Mưa Hà Nội không dữ dội như mưa rừng, không bất chợt đi và tới như mưa Sài Gòn, không dai dẳng mưa miền trung, không lạnh buốt như mưa ở Đức, nhưng chưa khi nào tôi quên được những cơn mưa thành phố của tôi, với biết bao hình ảnh mà khi nhớ lại, lòng cứ xôn xao.

Mưa xuân Hà Nội đẹp. Lây rây hạt li ti giữa chợ hoa. Mưa lao xao trắng, chập chờn bay và đọng lại trên các nhành hoa đón xuân và đón Tết. Mưa xuân nhỏ mà nao nao tuổi người. Tháng ba mưa nàng Bân tới. Trong ánh điện đêm, mưa giăng giăng, cảm thấy lạnh lại trở về xuyên qua áo mỏng. Cứ như thế rẽ mưa, dăm đứa rủ nhau tới góc phố Mai Hắc Đế. Tại đó có một quán bánh trôi Tàu nước nâu ngọt sắc, xông lên mùi gừng mùi đồng mía, nóng cay thơm nhưng nhức. Nhẩn nha ăn từng miếng nhìn mưa. Chợt thương đứa bạn thân vừa xa người yêu lên đường, lên lâm trường tận Việt Bắc hôm qua. Nó vừa mười bảy tuổi trai, giờ ở đâu?

Tháng tư sấm rền. Mưa hạ bắt đầu rồi đây! Bắt đầu là sét xanh loằng nhoằng, làm lũ trẻ giật mình khi dãy phố đêm đột ngột hiện ra trắng phớ. Rồi sấm rõ to, đùng đoành ầm ầm nổ, rung hết cả ngói nhà. Đôi khi cốc chén trên khay cũng kêu lên khe khẽ: hè về.

Mưa chiều hè sau tuần oi tới ngột ngạt thì thú vị lắm. Sầm sập đổ xuống, mưa kéo dài tới hai ba giờ đồng hồ. Lũ trẻ hàng phố chúng tôi rời nhà, chạy tóa ra cả đường. Cởi hết quần áo, lông nhông từng đám chạy dọc phố thỏa thê hét, nô đùa, đá bóng. Ừ đá bóng, vì mưa rồi không còn người lớn đi xe đạp trên đường mà có cớ la hét mắng mỏ lũ chúng tôi. Bao giờ cũng vậy, mẹ nhắc con phải uống một ngụm nước mưa cho khỏi cảm. Tìm cái ống đang ồng ộc nhả nước chảy tràn ra hè. Bắt lòng tay vào, hứng nước mưa trong vắt, uống vài ngụm ngọt và mát như đường phèn. Con phố Trần Cao Vân khi ấy, nhà cửa không lấn, từ bên kia tường nghĩa địa tràn ra giữa phố, lấp đi cái nắp cống giữa ngã ba đường phố như hiện trang bây giờ. Ở nắp cống đó, bữa nào mưa lớn, nước phun lên trắng xóa và cá rô nhảy lao xao, có bận cả đàn dăm chục con, cho lũ chúng tôi thi nhau vồ.

Mưa hè tới và đi, chảy dọc như con suối bên các vỉa batoa trên các phố chính. Cuốn theo cơ man nào hoa sấu rụng trắng vỉa hè trước khi có mưa. Nước rút hết, còn lại đám hoa không trôi hết từng vệt chàn chạt, dày tới một hai centimét, đọng ở mép đường. Hôm sau nắng lên, nóng ẩm và se gió. Dăm sớm đi học qua, đã nhận ra thoang thoáng mùi men rượu, thơm hừng lên từ đám hoa như còn lưu luyến mặt đất nằm kia.

Mưa hè trên rừng thì dữ dội và lạnh lắm. Còn mưa thành phố làm những hàng cây bàng tươi lên, khoe thêm bao búp non và những chiếc lá biếc, xanh mướt. Chẳng thể có cái lá nào trên đời nom mát mắt tới vậy.

Năm chiến tranh. Hành tiến lên ngồi trên ghế pháo 37, từ Hòa Lạc về qua Hà Nội. Mưa rào rào quất vào mặt, ném bùn đầy người. Đường phố loang loáng sau xe. Những đứa trẻ Hà Nội hôm nao còn như con sáo nhảy trong mưa, giờ đây im lặng ngồi trên súng, giữa trùng trùng mưa hè đổ xuống ướt nhượt, tràn qua phố mà rưng rưng nhớ mẹ. Mẹ ơi, mẹ ở đâu? Ngôi nhà cách con có mấy chục bước chân? Xe tới gần tháp nước Hàng Đậu, chợt trong ánh đèn xe sau, thấy rõ giữa mưa sáng lên bay bay như thủy tinh, đôi trai gái nép bên nhau, chẳng áo mưa dưới hiên, dưới những tàn sấu xanh đen mùa cho trái. Ánh đèn soi tỏ người con gái đang ngửa mặt lên đón nụ hôn của người con trai trong mưa. Xe qua cầu Long Biên rồi mà lòng cứ ngơ ngẩn. Gọi thầm “Hà Nội ơi”.

Mùa thu Hà Nội ít mưa. Đang đẹp hanh hao thì ai nỡ làm mưa. Mưa hiếm và cũng chẳng mong chờ. Cuối thu, nếu có mưa thì buồn lắm. Ai xa Hà Nội vào mùa thu, lại bất chợt gặp thu mưa điệp điệp, khi tầu rúc còi rời bến, tiếng còi trong mưa lây phây trùm sân ga, lòng đổ òa ra, còi chợt như xé lòng, đứt từng khúc ruột mà đi. Vườn hoa Chí Linh, cạnh bưu điện Bờ Hồ năm nào có cái nhà Loa kèn cho văn nghệ sĩ biểu diễn. Năm ấy, Đặng Thế Phong ở Hải Phòng lên. Tại nhà Loa kèn, có kì nữ trong tiếng đàn ghi ta hát bài Giọt mưa thu. Giọt mưa thu vốn buồn nao lòng, lại hát giữa vườn hoa, dưới trời đổ một cơn mưa bất chợt. Ca sĩ khóc. Đặng Thế Phong gạt nước mắt. Giữa mưa, người nghe đội mưa nghe hát. Nghe mà trào lệ. Bao đôi nhân tình sụt sịt. Người đàn bà áo dài trắng, đưa mùi xoa lên chấm mắt; hay ai kia, anh Hoàng, cô Tố lên nào của Vũ Hoàng Chương đang tựa vào vai nhau; ai tựa vai người đàn ông cầm ô đứng bên nghe thu mưa hay cảm tình người ở thu. Những mưa và nước mắt thương thu hay thương người nước mắt đầm bên áo người trai Hà Nội. Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi.Trời vắng u buồn mây hắt hiu, gió ngừng trôi! Bài ca Giọt mưa thu ông Phong viết ở dưới Hải Phòng, lên gặp mưa thu Hà Nội. Chợt biến thành bản tình ca buồn nhất thế kỷ. Và, thành máu thịt của một thu mưa buồn Hà Nội xưa một thời. Mãi sau 1950 các ca sĩ như anh em Ngọc Báu, Ngọc Bảo còn ca mãi bài thu mưa buồn này tới tận sau hòa bình cho ngay lòng lũ trẻ chúng tôi.

Thế mà có mùa mưa thu Hà Nội không buồn mà níu chân kẻ lên đường. Năm 1965 Hà Nội đưa tiễn gần vạn chàng trai lên đường nhập ngũ, khi những trái bom ném bừa bãi xuống khu Tư và Hải Phòng, Quảng Ninh. Đêm trung đoàn 220. Tôi yên lặng nghe bạn tôi khe khẽ hát bên tháp pháo khi mưa thu giăng giăng cho đầy tình yêu Hà Nội của chúng tôi cần bảo vệ.

Mùa đông. Những cơn mưa thối đất, làm ẩm mốc những ngôi nhà cổ đã đầy rêu phong. Trên nóc mái chùa Hai Bà. Những cây sứ dại lóng lánh trong mưa. Đường lép nhép. Nhà lép nhép. Thoắt cái gió mùa đông bắc tràn về, khô cong làm đôi chân trần nứt nẻ của những người nghèo, lại mong mưa.

Năm nào máy bay quần thảo đánh phá Hà Nội đêm ngày. Chúng tôi vừa đánh ngày ba trận cạnh khu Cao Xà Lá, bên Trường Cảnh sát C.500. Trận địa 37 và 57 có hơn chục người trai Hà Nội hy sinh. Mẹ nghe tin suốt đêm không ngủ, sớm ra cứ giục cha tôi, tìm xem nó còn sống không?

Ông có biết đâu rằng, đêm ấy đơn vị pháo 37 của con ông nổ súng lần nữa, đã di chuyển sang bên kia cầu phao để bí mật thêm một trận địa chặn địch. Mưa mùa đông lê thê không sợ. Chỉ bực nó làm dính vào xẻng mỏi ba đôi cánh tay đào công sự cả đêm. Người cha tới trận địa cũ gặp đám hậu cần còn đang thu đồ nói, con bác đã sang bên kia cầu. Lại lóc cóc cái Pơrô cổ, đạp qua mưa tới trận địa mới của con. Đánh một trận vào sớm tinh mơ. Chiều lại có lệnh di chuyển. Vừa ngoắc pháo lên đường thì ông tới. Con đi đây cậu ơi! Nhẩy vội xuống ôm choàng lấy ông. Sao bố gầy thế! Bần thần nghĩ mà chẳng dám nói ra. Nhẩy lên xe, ngồi giữa đống bao đồ, thùng đạn. Cái bóng cha tôi cứ hút dần, hút dần giữa mưa đông lướt thướt. Tay ông còn tòng teo nải chuối đã rụng hết một nửa cố giơ lên: Mợ gửi cho con mà cậu quên đi... Thư vài ngày sau ông viết.

Mưa đông dai dẳng lắm. Nó cũng dẳng dai dấu mãi ở lòng ta, những kỷ niệm chẳng khi nào phai nhòa, dù ta có đạp chân trên khắp cả thế gian...

Mấy năm nay, đôi mùa lại về mưa với thành phố. Thường là tôi cứ đội mưa xuân mà đi. Vì trời Âu ai dám đội mưa? Như gặp lại người yêu xa cách bấy nay, chợt được hẹn hò tâm sự, mà vơi đi cái nhớ thao thức ở khi phải yêu xa. Thế mà hè qua lại ngỡ ngàng mà thương mưa hè nơi tôi yêu dấu. Cơn mưa sầm sập như nhấn chìm bao phố xá. Người xe có nơi ứ lại, vì nhiều dãy phố mưa ngập hết, có nơi hơn nửa mét. Nhớ cái cống cái giữa phố Trần Cao Vân, lắm ngôi nhà cứ để xây bừa ra, đè lên cả nắp cống, các công trình vệ sinh thải thẳng cặn bã xuống cống lớn phố tôi. Bao nhiêu công trình xây dựng, có hệ thống kiểm soát nào chú ý tới hệ thống hạ tầng, ngay từ thiết kế của từng ngôi nhà? Hỏi Hà Nội có bao nhiêu điều như vậy, mà để oan cho cơn mưa hạ ngày nào, vốn là sự hoan hỉ không chừng, mỗi khi mưa lại trở về? Phát triển đô thị, Hà Nội rộng thêm tới chục lần cả thành phố xưa? Những đường thoát mưa có rộng và quy mô hơn chục lần không Hà Nội ơi?

Saturday, May 28, 2011

Day 16 - Other colors - Chapter 08 - Orhan Pamuk/Nhị Linh


something to mull on about when we're out on the porch, smoking some cigarettes and sipping some tea.

Tôi bỏ thuốc được 272 ngày rồi. Tôi nghĩ giờ thì mình đã quen với việc đó. Nỗi cồn cào của tôi đã nguôi ngoai, tôi không còn cảm thấy như thể một phần cơ thể mình bị cắt rời. Không, phải sửa: tôi vẫn không ngừng cảm thấy nỗi thiếu, tôi không ngừng cảm thấy như là đang bị tách khỏi cái toàn thể tôi, chỉ là giờ đây tôi đã thích nghi với việc nghĩ theo hướng đó; nói chính xác hơn, tôi đã chấp nhận thực tại cay đắng. Tôi sẽ không bao giờ hút thuốc lại, không bao giờ hết.

Tôi nói điều này, thế nhưng tôi vẫn có những giấc mơ ngày trong đó tôi hút thuốc. Nếu tôi nói các giấc mơ ngày ấy bí mật lắm, đáng sợ lắm, rằng ta giấu giếm chúng khỏi bản thân chúng ta… thì bạn có hiểu được chăng? Dù thế nào, ngay giữa một giấc mơ ngày như vậy, đang định làm bất kỳ việc gì vào đúng thời điểm đó, như thể là xem bộ phim-giấc mơ của tôi chầm chậm tiến đến đỉnh điểm, tôi cảm thấy sung sướng hệt như lúc tôi châm một điếu thuốc.

Đó chính là mục tiêu chủ chốt của những điếu thuốc lá trong đời tôi: làm chậm lại trải nghiệm về khoái lạc và đau đớn, ham muốn và thất bại, buồn và vui, hiện tại và tương lai; và ở bên trong mỗi cái, tìm ra những con đường và lối đi tắt mới. Khi các khả năng ấy biến mất, con người ta sẽ cảm thấy gần như là bị trần truồng. Bị tước bỏ mọi thứ và bị tuyệt vọng.

Một lần tôi lên một cái taxi, tài xế hút thuốc không ngừng, bên trong xe cuồn cuộn một thứ khói tuyệt đẹp. Tôi bắt đầu hít thứ khói ấy vào người.

“Xin lỗi nhé,” người tài xế nói. Anh ta hạ cửa kính xuống.

“Đừng,” tôi nói, “cứ đóng cửa lại đi. Tôi bỏ thuốc rồi.”

Có thể rất lâu tôi không cảm thấy thèm thuốc, nhưng khi đã lên cơn thèm, thì cơn thèm ấy xuất phát từ thẳm sâu trong con người tôi.

Khi đó tôi được nhắc nhở về một bản thân đã bị lãng quên, một bản thân bị phủ lấp bởi các loại thuốc uống, sản phẩm, cảnh báo liên quan tới sức khỏe. Tôi muốn được là cái con người khác ấy, Orhan mà tôi từng là, người hút thuốc, người chiến đấu chống Quỷ giỏi hơn rất nhiều.

Câu hỏi hiện ra khi tôi nhớ bản thân xưa cũ không phải là liệu tôi có nên châm một điếu thuốc hay không. Tôi không còn cảm thấy nỗi cồn cào hóa học ngày xưa. Chỉ là tôi nhớ bản thân xưa cũ, đúng cái cách tôi nhớ một người bạn thân thiết, một khuôn mặt; tất cả những gì tôi muốn là quay trở lại làm người tôi từng là. Tôi cảm thấy như thể mình bị buộc phải vận những thứ quần áo mà tôi không chọn, như thể người ta đã biến tôi trở nên một con người tôi chưa bao giờ muốn là. Nếu hút thuốc, tôi sẽ cảm thấy lại độ căng của đêm, những nỗi kinh hoàng của con người tôi nghĩ tôi từng là. Khi mong muốn quay trở lại với bản thân cũ, tôi nhớ những ngày ấy tôi đã có những gần gũi mơ hồ với bất tử. Xưa kia, thời gian không trôi; những khi hút thuốc, có lúc tôi cảm thấy niềm hạnh phúc đó, hoặc niềm tuyệt vọng căng thẳng đó, lúc tôi nghĩ mọi thứ sẽ cứ giữ nguyên không thay đổi. Trong khi tôi thản nhiên hút điếu thuốc của mình, thế giới thật yên.

Rồi tôi bắt đầu sợ cái chết. Người hút thuốc ấy có thể ngã lăn ra chết bất cứ lúc nào; mọi thứ nghiên cứu đều rất thuyết phục về điểm này. Để tiếp tục sống, tôi phải phế bỏ kẻ hút thuốc để mà trở thành một ai đó khác. Điều này thì tôi đã thành công được. Giờ đây cái bản thân tôi từng từ bỏ đã đến nhập vào với Quỷ để kêu gào gọi tôi quay trở về những ngày thời gian không bao giờ nhúc nhích và không một ai chết cả.

Lời gọi này không hề làm tôi sợ.

Bởi, như bạn có thể thấy, viết – nếu bạn hạnh phúc vì viết – xóa bỏ mọi phiền muộn.

bản dịch tiếng việt hay hơn. đọc thử mà xem.  

It has been 272 days since I gave up smoking. I think I'm used to it now. My anxiety has abated and I no longer feel as if part of my body has been amputated. No, correction: I have not stopped feeling the lack, I've not stopped feeling as I've been parted from the whole me, it's just that I'm accustomed now to feeling this way; to put it more accurately, I've accepted bitter reality.

I'm never going to smoke again, ever.

I say this and then I still have daydreams in which I'm smoking. If I say these are daydreams so secret, so dreadful, that we hide them even from ourselves... do you understand? Anyway, it will be right in the middle of one such daydream, and whatever I am contriving to do at that particular moment, as I watch the film that is my dream slowly approaching it's climax, I feel happy as if I had just lit a cigarette.

So this was the main purpose of cigarettes in my life: to slow the experience of pleasure and pain, desire and defeat, sadness and joy, the present and the future; and between each frame to find new roads and shortcuts. When these possibilities disappear, a person feels almost naked. Disarmed and helpless.

Once I got into a taxi, the driver was chain-smoking, and the inside of the car was thick with magnificent smoke. I began to breathe it in.
"I beg your pardon," the man said. He was opening the window.
"No," I said, "keep it closed. I've given up smoking."

I can go a long time without longing for a cigarette, but when I do, the longing comes from deep inside me.

I am reminded then of a forgotten self, a self occluded by medicines, fabrications and health warnings. I want to be that other man, the Orhan I once was, the smoking man, who was so much better at fighting the Devil.

The question when I remember my old self is not whether I should at once light up a cigarette. I no longer feel the chemical craving of the early days. I just miss my old self, the way I might miss a dear friend, a face; all I want is to return to the man I once was. I feel as if I've been forced to wear clothes I haven't chosen, as if they made me into a man I never wished to be. If I smoked, I would once again feel the intensity of the night, the terrors of the man I once thought I was.

When I long to return to my old self, I remember that in those days I had vague intimations of immortality. In the old days, time did not flow; at times when I smoked, I'd sometimes feel such happiness, or such intense despair, that I'd think everything would remain unchanged. As I blithely smoked my cigarette, the world stood in place.

Then I began to fear death. That smoking man could drop dead at any moment; the papers were entirely convincing on this point. To stay alive, I had to dismiss the smoker and become someone else. This I succeeded in doing. Now the self I abandoned has joined forces with the Devil to call me back to the days when time never moved and no one ever died.

His call does not frighten me.

Because as you can see, writing - if you're happy with it - undoes all sorrows.

Saturday, May 7, 2011

Day 15 - "Một tháng Chạp" - Phan Vũ


To continue from last night. 
Trích đoạn "Một tháng Chạp" (tự đặt)
Dù giờ mới là tháng (thứ) năm.

Riêng về một tháng Chạp
Tháng Chạp
Những tàng cây óng ả sợi tơ hồng
Tháng Chạp thủ thỉ lời hò hẹn:
“Qua đợt gió mùa
Ngày mai ta đến với mùa xuân”

Tháng Chạp
Đôi tân hôn chưa kịp nằm chiếu hoa
Đã có tên
Trong vòng hoa tưởng niệm
Một tháng Chạp
Trắng khăn sô
Khói hương dài theo phố…
Một tháng chạp.
Thâu đêm.
Mẹ.
Thức.
Hóa vàng…

Một tháng chạp.
Con đường ngẩn ngơ.
Dãy phố không người ở.
Những khu trắng nằm trong tọa độ.

Sập gụ, tủ chè, sách xưa và bình cổ.
Dòng chữ phấn ghi trên cánh cửa.
Tất cả thí thân cho một mất một còn.
Lời thề ra đi của những người bỏ phố.
“Còn một đống gạch còn trở về nhà cũ!”

Một tháng chạp.
Phường phố rền vang còi hụ.
Cái chết đến tự phương nào?
Cách Thủ đô bao nhiêu cây số?
Giọng Hà Nội thật ngọt ngào.
Cô gái loan truyền tin bão lửa.
“Hỡi đồng bào! Hỡi đồng bào!”

Một tháng Chạp
Cây bàng mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông
Nóc phố mồ côi mùa đông…
Tháng Chạp năm ấy in hình bao mộ phố
...

Day 14 - Nói với con cuối năm - Lưu Quang Vũ


Gạt tạm những cái không đáng đấy sang bên. (Originally: Vứt mịe những cái lởm khởm đấy sang bên đi) 
Đêm không ngủ đọc bài thơ mà không thể cầm nước mắt.  
Mọi thứ bắt đầu từ Hà Nội. Những năm kháng chiến.

Cha lên làng sơ tán thăm con
hoa mận nở trắng vườn
năm sắp hết
chợ quê rộn rịp
vàng hương nếp mới lá rong xanh

Hai cha con ngồi trên bờ đê cao
sông chiều ngút khói
gió rạp mình cả dại
sau lưng Hà Nội sương mờ
thành phố vừa trải qua
những trận bom hủy diệt
lòng cha giờ dập nát
những xác người máu loang
biết nói gì với con
đôi mắt trẻ đen tròn ngơ ngác thế
cuộc chiến đã mấy chục năm trời
con mới gần ba tuổi
tia nắng sớm mong manh chùm lá mới
đêm của đời gió bão đã dài lâu

Con bi bô với bàn ghế cỏ cây
tập gọi tên các sự vật trên đời
tập tin lời người lớn
cha làm sao nói được
những khổ đau lầm lạc trên đường
các ác đen xì trong mỗi quả bom
mang mặt đẹp nói cười khôn khéo

Con hát ngọng nghịu
“vịt dắt tay gà đi chơi”
áp trán vào gò má thơ ngây
cha bỗng thấy chẳng còn gì đáng sợ
cha dạy con mến thương tất cả
rồi tự con sẽ biết căm thù
cha dạy con tin yêu từ ngọn cỏ
rồi mai sau con sẽ nghi ngờ
con sẽ trả lời những câu hỏi đời cha
con cũng sẽ đặt nhiều câu hỏi mới
lòng cha dẫu héo khô cành mận dại
nhựa âm thầm buốt trắng những chùm hoa
con ơi con hãy tha thứ cho cha
cha chẳng thể nào sống cùng mẹ được
đời cha nắng gắt
mẹ con cần mật ngọt của đồng vui
con khôn lớn trên đời
hãy yêu thương mẹ
và hãy hiểu cho cha

Tết hòa bình đầu tiên
đất nước nghèo xơ xác
cha cũng chẳng đủ tiền
mua cho con áo đẹp
chiều bên sông gió rét
con lặng nhìn tít tắp bãi ngô xa
- Bên kia sông là gì hở cha?
- Bên kia sông có đường đất đỏ
có ruộng mía trổ cờ trắng xoá
những vườn đầy quả ngọt những đồng hoa.
- Có bươm bướm không cha?
- Có, có rất nhiều bươm bướm
con thì thầm trong hơi thở mạnh
- Sông rộng thế làm sao sang được?
cha ôm con vào lòng, con bé bỏng của cha
- Bên kia sông có nhiều bướm nhiều hoa
rồi cha con ta sẽ tìm được con đò
đi sang bên ấy. 


Saturday, May 7, 2011

Monday, May 2, 2011

Day 12 - Lưu Quang Vũ


hai tuần vừa qua cảm giác như sống lại thời kỳ hòa phát - thân thể và đầu óc căng như sợi dây đàn không biết lúc nào sẽ đứt. mà hình như là "phựt" rồi. lưng  khuỵu xuống và mắt hoa lên trong khoảng 20 giây trên một đường phố xa lạ ở indo. 

nhưng vẫn cố take time để chơi game (việc chính buổi đêm), học và làm (một ít cũng buổi đêm cho đời đỡ boring) và sau đấy là a poem to end a day.

đọc thơ LQV kể về Hà Nội những năm tháng kháng chiến:

Thành phố tiếng cười thành phố nước mắt
Con gió đi về ngõ chợ mùa đông
Những bầy ve suốt mùa hè kêu khát
Những quả bóng màu bay mất
Những mặt hồ vụt mở giữa trưa xanh
Cái thành phố lam lũ mà chải chuốt
Cứng cỏi mà đau xót
Hay nhớ và hay quên
Nơi năm đói người kéo về nằm chết
Nơi những Giáng Kiều gặp gỡ Tú Uyên

Nơi tôi vào đời cùng với cuộc chiến tranh
Những năm khó khăn
Hè phố đầy hầm tường đầy khẩu hiệu
Quần áo và mặt người màu cỏ héo
Thiếu ăn thiếu mặc thiếu nhà
Người đợi tàu ngủ chật sân ga
Trẻ con thiếu nơi học hành dạy dỗ
Các cô gái trở nên suồng sã
Những năm già trước tuổi
Những năm thương Hà Nội trăm lần hơn

[...]

Hôm nay từ mặt trận
Tôi trở về thành phố tuổi thơ
Trời trong veo dưới những vũng nước mưa
Người trên phố xếp hàng dài mua củi
Nghe loáng thoáng bên tai vài câu nói
Thấy bao mối lo bao việc nặng phải làm
Tôi nhớ quả đồi khét lẹt khói bom
Gian hầm nóng thiêu dưới đất

[...]

Thành phố lớn lao bí mật tựa cuộc đời
Tốt đẹp mà dang dở
[...]
Hà Nội một công trường ngổn ngang
Hà Nội bàn tay cô gái dệt
Vầng trán cụ già nhăn nheo dĩ vãng
Những ngọn đèn đọc sách thâu đêm
Những quán cà phê ngon
Những bức tranh sơn dầu đầy nắng
[...]

lại thấy nhớ Hà Nội và Hà Nội những ngày này [...] mấy chục năm, nhà có nhiều hơn, con trai cao hơn và con gái trắng hơn, tây vào nhiều hơn, cuộc sống có tự do và thoải mái hơn (công bằng mà nói thì là rất nhiều), nhưng xét sâu xa bản chất thì hình như chẳng có gì thay đổi mấy [...] "người nào vật nào chỗ nấy" (trước khi có ống sáo thần)  

[...] những lúc bất lực, cảm giác mình chả làm được cái éo gì cho đời như thế này, thì tôi nhớ đến bác (vì chúng ta chả bao giờ bất lực với nhau, trong mọi chuyện?)

Ngày của đời thường thành ngày – ở – bên – em
Anh biết tình yêu không phải vô biên
Như tia nắng chúng mình không sống mãi
Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại
Ai biết ngày mai sẽ có những gì
Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi
Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi
“Anh yêu em và anh tồn tại”
Em của anh ơi, đôi vai ấm dịu dàng
Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại
Em ở đấy, bàn tay tin cậy
Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
Đôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
Ngọn đèn sáng rụt rè bên cửa sổ
Đã quen lắm, anh vẫn còn bỡ ngỡ
Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng sao.

tôi hồi xưa từng mơ về cái nhà của chúng mình với một cái tầng hầm để bác tha hồ đập chiêng phá trống. tôi bây giờ lúc nào cũng "một nhà để ở, một nhà cho thuê..."

nhưng đêm nằm ngẫm lại, bác biết không, mọi thứ với bác đơn giản lắm, chả cần hầm, chả cần máy giặt hay ô tô gì cả đâu. sống thế này thôi cũng tốt. thật đấy. 

mà ko biết về sau có ai nữa làm tôi thấy mọi chuyện đơn giản như thế này được ko nhỉ? 

Nhà chỉ mấy thước vuông, sách vở xếp cạnh nồi
Nếu nằm mơ, em quờ tay là chạm vào thùng gạo
Ô tường nhỏ treo tranh và phơi áo
Ta chỉ có mấy thước vuông cho hạnh phúc của mình.
Nhà chật như khoang thuyền hẹp nhỏ giữa sông
Vừa căng buồm để đi, vừa nấu cơm để sống
Phải bỏ hết những gì không cần thiết
Ta chỉ có mấy thước vuông cho hành lý của mình.
Khoảng không gian của anh và em
Khi buồn bã em không thể quay mặt đi nơi khác
Anh không giấu em một nghĩ lo nào được
Ta chỉ có mấy thước vuông để cùng khổ cùng vui.
Anh ngẩng lên là ở cạnh em rồi
Bạn thuyền ơi, ngoài kia chiều lộng gió
Bên cửa sổ của gian phòng nhỏ
Mắt em xanh thăm thẳm những chân trời.