Monday, January 31, 2011

Day 8 - Những ngày Tết cũ (Lê Diệu Linh)




Hà Nội mùa nào cũng đẹp. Nhưng Hà Nội cái thời khắc giao mùa từ năm cũ sang năm mới đẹp ngỡ ngàng và tiếc nuối như người thiếu phụ lúc nào đó chợt giật mình nhớ lại những ngày tháng thanh xuân. Cái thời khắc ấy, guồng quay cuộc sống chậm lại, thong thả và thanh bình; lòng người mềm lại, lắng xuống cho thiên nhiên và hoài niệm ùa vào. Để rồi giật mình thấy trên những vòm cao hôm nào còn rực rỡ sắc lá đỏ mùa đông, nay đã bắt đầu những lộc non mơn mởn, tươi tắn như ngọn lửa mới khêu. Sắc lá đỏ da diết rụng về cội như còn chưa cháy hết một điều gì. 

Tôi yêu những thời khắc chuyển mình trong lòng Hà Nội ấy từ tấm bé. Khi cái lạnh cuối đông bắt đầu bớt sắc nhọn và mưa bụi về lây rây ngoài phố, bao giờ trong tôi cũng dấy lên một mong đợi nào đó. Ngày thơ ấu, đó là nỗi mong đợi được thấy bánh chưng pháo đỏ, được lê la hết từ nhà này sang nhà khác, ngồi trên lòng người lớn, được lì xì và khen áo đẹp. Năm nào cũng thế, những chiếc áo mẹ tặng bao giờ cũng có sắc vàng rực rỡ mẹ yêu. Màu áo vàng là màu đặc biệt cho những ngày tết ấy. Áo vàng, nơ vàng, dép vàng,cứ như bông cúc nhỏ. Lớn lên tôi bắt đầu được chọn màu áo cho riêng mình, cái màu vàng ấy đã trở thành một thói quen khó dứt, sắc vàng gợi nhớ về những niềm hân hoan trong sáng ấu thơ.

Những ngày 30 Tết thường bận rộn đến lạ lùng. Từ sáng đến tối trong nhà sực nức mùi xào nấu, đường phố thật hối hả. Mẹ giao cho hai chị em quét cầu thang và sân thượng. Có lẽ trí tưởng tượng trẻ con đã khiến tôi cho rằng đó là một công việc rất thiêng liêng. Thế nào tôi cũng sẽ mất cả buổi sáng kì cạch bên cái cầu thang, săm soi như một bà lão khó tính tìm từng hạt bụi. Bạn đừng hỏi vì sao lại thế, chính tôi cũng không biết, chỉ biết rằng ngày bé, tôi luôn cho rằng cầu thang là nơi thú vị nhất trong nhà. 

Chiều 30 Tết có cái gì đó xao xuyến kì lạ khi cùng bạn bè len lỏi qua những con phố nhỏ ngày thường vẫn xám xịt và hun hút tối, giờ đột nhiên sáng lên vì cờ và hoa, vì màu vôi mớí khập khiễng với cái cũ kĩ và ẩm mốc của khu phố cổ già nua, tựa hồ như cô gái lần đầu trang điểm chót son phấn quá tay. Cái điểm trang vội vàng và nông nổi ấy có cái gì tội nghiệp và day dứt cho đến giờ vẫn không quên được. Lác đác thềm nhà ai đã có xác pháo, hồng như một niềm vui đến sớm. Ngang qua chợ Châu Long đã vắng tanh vắng ngắt, mùi đất ẩm trong mưa, mùi mưa bụi, mùi hương, mùi khói bếp, mùi pháo dây pháo tép, mùi lá mùi thơm náo nức. Cái hỗn hợp mùi ấy gợi nên một nét yên ấm mà bây giờ không có nữa.

Chiều nay bắt gặp bức ảnh Hà Nội Tết; giữa ngổn ngang bài vở, tự nhiên thấy nhớ nhói lòng cái bình yên của phố và thong thả của những ngày Tết cũ, nhớ những cảm giác náo nức mong đợi một điều gì. Khi tiếng pháo giao thừa râm ran làm giật mình những đứa trẻ ngủ gật trước chương trình TV, mùa xuân sẽ ùa về từ mọi ngả, từ nồi bánh chưng bên cái cầu thang ám khói, từ những lọ ô mai trong cái tủ cũ kĩ của bà hàng xén bên đường, từ cái cười trẻ lại của bà lão khó tính hàng ngày vẫn uống rượu và chửi thề, từ dòng người hối hả lên chùa hái lộc. Và giữa cái nhốn nháo của phố phường ấy, đài nhà ai chợt vút lên " Em ơi mùa xuân đến rồi đó, xúc động lòng ta đến bồi hồi..."

mọi lời nói khác, chắc hẳn sẽ là thừa. trừ cái này. http://www.hn-ams.org/hao/chonloc/cuocsong/0.411.1.72.html

Saturday, January 29, 2011

Day 7 - Chuyện nhạt hàng năm (Q.fg)


A "gentle reminder" of the old time at Hai Bà Trưng. 

A "factual overstatement" that, yep, Béo, you are right (up) there with Nabokov and Annie Proulx.

The original post in Y! is actually so much cuter, with lots of quirky yet well-placed emoticons that cannot be inserted on facebook. Despite lack thereof, the whimsical tone alone is, I hope, still able to retain the warm and joyful air of the New Year's (even though the "dysfunctional" (esoterically used here) is also subtly hinted).      

Pix also taken by Q.fg.

Vài ngày trước Tết:

4 rưỡi chiều…

Dưới bếp: bà đang gói giò, đứng lên ghế nhựa (cũng) già nua lục lọi mấy cái nồi áp suất to đùng, tiếng leng ka leng keng thật là vui.
Nhà trên: ông đang lau dọn tủ rượu, có khi còn lôi cả cái bể cá ra thau.
Ngoài đường: công chức nhà nước tranh thủ trốn việc đi sắm Tết, quán Dilmah cạnh nhà cũng tấp nập vào ra, đường fố thật là nhộn nhịp.
Đâu đó: bố đi làm, mẹ đi làm  (icon này cute thế, hai cụ đều tuổi Tuất).
Tầng 1: anh Ngọc đẹp trai đang nấu một món gì đấy, thơm dã man !!! Hoặc nếu không thì anh sẽ đang giúp cô Hoa sửa soạn đón Tết, hoặc vác đống quần áo vừa giặt, đi qua fòng bố mẹ mình, lên gác thượng phơi. Không hiểu với cái đống quần áo phơi từ hôm qua (hay hôm kia nhỉ) đã khô cong nhưng tình hình vẫn có vẻ như sẽ còn hứng nắng thêm một (vài) hôm nữa của nhà mình , anh sẽ tìm đâu ra chỗ để phơi đống quần áo nhà anh (finally anh vẫn manage được, zai đảm có khác ).
Fòng bố mẹ mình, tầng 3: đang khoanh chân chữ ngũ trên cái ghế xoay, bật TV một kênh bất kỳ và để mặc nó, rung đùi chat chit, nhạc nhẽo, đọc truyện, buôn dưa.

45’ trôi qua.

Tiếng mở cửa ở tít tầng 1 bị đập qua đập lại giữa những bức tường dày 10cm, vang vọng qua 2 tầng đất trời. Nghe 2s là đủ để biết bố hay mẹ.
  
Bố: “Ôi kệ, về tẹo rồi lại đi ý mà. Anh này cute quá, chat tiếp!!” (cái này exaggerate thôi nhé!!).
Mẹ: “Haizz… mẹ về rồi. “Thôi tao out đây, gặp mày sau nhé!” Chổi đâu rồi, loẹt xoẹt cái nhà tẹo nào!”

Và mẹ về…

- Thấy mẹ về bé Fương ngoan quá nhỉ! <hehe, tội nghiệp mẹ, bị lừa ngọt xớt!!>
- Chỗ kia còn bụi kia kìa! <bỏ m- rồi, chớp mắt với mẹ tí nào >
- Thôi tôi không ở nhà mà làm được nửa thế này thì mừng rồi!!
… <mắt mẹ hồi trước cũng long lanh fết, không đọ được rồi>
- Con nhà người ta bằng tuổi mày đã fải nấu cơm, chăm lo gia đình. Mày thì Tết nhất đến nơi, bố mẹ bận rộn đi làm lại còn bắt fải dọn nhà cho mày à…
- Sao mày lại có thể bất hiếu, ích kỷ đến nhẫn tâm như thế!!!

(bản report nó tủn mủn thế vì nó là tóm tắt, còn record lại thì mất ít nhất 1 cuộn cassette bố mua hồi ở Nhật. Nó giống mấy tiểu thuyết tình cảm rẻ tiền ý, bôi ra được 2, 3 tập dày khú mà kể lể lại tớ mất 2 câu: 1 câu giới thiệu nhân vật, 1 câu thuật lại mọi chuyện diễn ra thế nào, toàn những từ ngữ đầy đớn đau và mùi mẫn cả).

1 tiếng sau đó, tiếng mở cửa lần 2. Aaaa bố về!!! Lẽ dĩ nhiên là mẹ fải dịu dàng hơn rồi. Con gái bao giờ cũng thế, trước mặt con trai bao giờ cũng tỏ ra mềm mỏng. Mà hôm qua nói chuyện mới biết đa fần bọn con trai cũng thích những em gái trong sáng xinh đẹp cơ. Chả hiểu dạo này mình được mấy lần dịu dàng nhỉ. Thực ra thì cũng ít ăn nói hàm hồ vớ vẩn hơn, nhưng thề là tự dưng nó thế, không fải cố gắng sửa bỏ ji đâu.

Thấy bố, mẹ im lặng thật. Thì chả lẽ lại đi mắng con bố trước mặt bố, hihi. Cái này gọi là xung đột giữa đàn bà luôn có thể zải quyết = zai (của nợ, set off-public cái blog này đã?? Mẹ vừa xem Táo Quân xong, rành blog rồi ). Chớp lấy fút giây im lặng hiếm hoi, mình ngước đôi mắt đang hoe hoe đỏ lên, mở to tròn nhìn mẹ.

Cũng trùng hợp, mẹ đã hết cái để nói. Hoặc nếu không, mẹ đã chán nói. Thế là đủ thấy tuy mẹ văn nghệ văn gừng cũng ác chiến và hoành tráng fết đấy, nhưng cũng không thể là Quỳnh Dao được. Hoặc nếu có, chỉ là một fiên bản tệ. Mẹ không đủ tư chất của một nhà văn.

Và thế là mẹ bắt bố lấy xe đưa hai mẹ con ra phố cổ mua bánh kẹo để đóng mứt Tết. Mẹ bảo lúc đi thì đi xe cho nhanh, mua bán xong xuôi mẹ con mình đi bộ quanh Hồ Gươm coi như tập thể dục luôn. Nói như đúng rồi ý, đi với đứa nhẫn tâm này nhỡ nó trốn mẹ đi chơi thì sao.

<Về sau hy vọng bé An Linh nhà mình không thừa hưởng fải cái trò *blinkeye* của mẹ nó, fiền bỏ xừ ra >

Xin lỗi tinh thần thể thao của mẹ, chứ với con thì đi loanh quanh luẩn quẩn 3-4 tiếng đồng hồ khắp Hàng Đường, ngõ Gạch… rã mồm vì ăn thử bánh mứt kẹo và mặc cả , nát tay xách một tập túi nylon (cái tội mua mỗi hàng một tí) là quá sức cho một buổi gym = jogging + weightlifting rồi. Mà ai fải xách là chủ yếu? CON chứ ai, nhăn nhó một tẹo là lại, “Con 16, 17 tuổi lại bắt mẹ xách à. Mà ai dạy con cái trò đi so bì với mẹ thế hả! Không được fép, rõ chưa!”

Nhưng fải thừa nhận rằng đi mua mứt Tết thực sự là một trong hai thú vui hiếm hoi có thể kết nối hai mẹ con với nhau (sau vụ đi lùng sục (censored) hàng tuần). Cứ đi từng hàng từng hàng, nhẩn nha từng miếng mứt quất, mứt dừa, cãi nhau xem hàng nào ngon hơn, mua mứt gì cho ngon cho đẹp, mua bao nhiêu cho đủ cho vừa… thỉnh thoảng lại ré lên khi fát hiện ra một loại mứt hay ho kỳ quặc nào đấy. Cũng nhờ cái thói perfectionism này mà hai mẹ con mò ra mấy hàng ngon đáo để, rẻ vãi hàng, chưa kể lại kiếm được cái món kẹo thịt bò. Ở ngoài được bọc bằng một lớp bột không ngấy, bên trong ẩn chứa món thịt bò khô mà tự bao giờ đã thành đặc sản của riêng gia đình nhà Quỳnh Fương. Cái thứ kẹo đắt đỏ do có mỗi cái cửa hàng của nợ đấy bán độc quyền, thế nên mình luôn giấu đi một nửa khi có bọn trẻ con đến nhà và fớt lờ ánh mắt van nài của bọn nó khi kẹo hết. Mà chết dở, mình mean quá, đang cố tạo dựng hình ảnh yêu trẻ con cơ mà. Tranh giành với bọn nó từng tí một thế này thì bao giờ mới chững chạc được. Anyway, kệ, hồi đấy chưa đủ 18, vẫn còn tư cách đấu đá mà.

Mứt thì mình chỉ thích có vài loại… bao giờ cũng đòi mẹ mua nhiều hơn để trữ ăn dần sau Tết. Mứt hồng bì chua chua nhớt nhớt ngọt ngọt. Mứt quất. Mứt dừa (cái này dài dài giống kiểu thịt bò khô sợi ý, thích nhất là nằm bò ra giường, lấy từng sợi đưa lên thật cao thả dần dần vào mồm). Và không thể quên ômai cam thảo. À, Tết sính ngoại một tẹo, mẹ luôn mua hoặc là hộp chocolate rượu, hoặc là kẹo sữa dừa để mình ăn – hoặc khách thân thiết quý lắm mới đem ra mời. Thế nên cả 3 mẹ con bây giờ vẫn nhắc lại mà chửi bới 3 lão bạn của bố, đến nhà lôi hộp kẹo đắt đỏ mới bóc ra chén gần hết , thế mà 3 ông mừng tuổi chung cho cả 2 đứa được 50k – mua lại hộp kẹo cũng còn thừa 5k mua tăm xỉa dừa dắt răng.

Ah cũng fải giải thích tại sao mẹ con tớ lại fải tốn công đi chọn lựa từng loại mứt Tết làm ji cho nhọc. Chả là nhà tớ vốn anti mứt đóng hộp , với lý do mứt không ngon, bày biện xấu, không đảm bảo xuất xứ an toàn thực fẩm (perfectionism mà). Thế là việc mua mứt về tự đóng hộp đã trở thành thói quen hàng năm từ lâu lâu lắm. Đúng thế thật, hộp mua sẵn bao giờ cũng đầy rẫy mứt bí (chán dã man -_-), mứt ji đó đen xì nát bét nhìn rất giống {kứt}, mứt dừa trắng ởn trông như kiểu đã bị rơi xuống đất quá 3s… trông khiếp chết! Mứt mình tự mua tự đóng, sạch sẽ, đẹp đẽ, chưa kể hợp khẩu vị, khách không ăn được mặc khách, để riêng mình ăn càng tốt. Mà công đoạn đi mua hộp để đóng mứt cũng gian nan. Lại fải ngược xuôi lên tận Hàng Mã. Chắc tại có mỗi mẹ nghĩ ra cái trò tự sản tự tiêu này, mà nhìn mẹ xinh đẹp điệu đà thế kia (mấy con dở hơi thỉnh thoảng cứ ước ji mày điệu được = 1 fần mẹ mày nhỉ, nhạt không chịu đc!) cũng đâu có giống dân đi buôn mua hộp về đóng mứt đem bán đâu nhỉ. Nhưng mẹ ăn nói giỏi lắm mà, chả fải chớp mắt như con cũng đủ để người ta xiêu lòng bán tống bán tháo cho rồi.

9h tối, hai mẹ con ra về trong vinh quang. Thích quá, cơm canh ở nhà nguội rồiiii, hai mẹ con đi ăn ở ngoài thôiiii.
- Phở Thìn Bờ Hồ này.
- Xôi đêm Lê Thái Tổ này.
- Cơm rang mỳ xào Hàng Thùng này.
- Và kết thúc bằng kem Tràng Tiền nhé.
(mệt rồi, mai viết tiếp…)

Friday, January 14, 2011

Day 6 - Về tình yêu - Tuổi 18 (Phan Việt)

a few things i like (and whine) about sing:
  1. xanh và sạch. đường phố sạch dù chả/chưa thấy cái xe rác nào qua lại trên đường. toilet thì vừa sạch (đa phần) vừa thơm. nhưng có cái gì đấy hơi boring, thiếu/ít characters (như ở honolulu, boston hay new york chẳng hạn, dù biết so sánh với những nơi này thì cũng là thừa).
  2. chân con gái rất trắng, dài, thẳng và nuột. nhưng thiếu boobs và asses (không show hàng và cũng không có mấy hàng mà show). mặt ai cũng giống ai.
  3. subway về cơ bản nhanh, nhanh hơn ở boston, dc và new york.
  4. vẫn đang enjoy hotel life S$190/người/phòng, bầy ra là có người dọn, không như ở nhà, không bầy ra cũng phải dọn.
  5. nhiều đồ để ngắm... nhưng ít tiền để tiêu, ie. S$6++/latte grande (starbucks), S$28++/bikini basic wax, etc.
  6. building nào cũng lạnh ngắt.
  7. văn phòng đẹp, mỗi người có locker và mail box ("pigeon hole") riêng, ảnh entrance card của mình cũng xinh.
  8. đang làm việc với sen đẹp trai nhất mình từng được làm việc với, nên chả làm được gì mà chỉ có ngồi ngắm sen thôi.
  9. toàn paste value, toàn hard copy files như chưa hề biết gamx là gì, wtb là khái niệm xa lạ, etc.
  10. lái xe bên trái đường rất sợ, nhất là khi phóng nhanh rẽ phải, cảm tưởng như mình chuẩn bị đâm đầu vào xe chiều vuông góc kia.
  11. "ok lá", "i dont know mààà", etc.
  12. ăn ít rau củ quả nên đang bị nhiệt và xước măng dô và... chân vẫn tập tễnh.
  13. facebook và gmail vô tư ở văn phòng (không bị blocked). nhưng ôm dell đi làm lệch cả vai. 
  14. còn lại thì ở dưới, có exaggerated:  
“Dear G,” - anh viết, lúc nào cũng bằng tiếng Anh, chắc viết từ văn phòng. "Are you doing fine over there? It is almost autumn here, beautiful as always. What a shame I don’t have time to enjoy it. The reason is already known: too much work. Are you doing okie, G?” 

Lúc nào anh cũng vẫn thế: are you doing fine? Cô có doing fine không ư? Có và không. Làm thế nào để giải thích cho anh hiểu khi mà anh không có cùng tham chiếu về nước Mỹ này? Làm thế nào để anh biết về những mệt nhọc của cuộc sống mới xa xôi, những lo toan hàng ngày, những niềm vui không có người nào xung quanh thực tâm hiểu được, những câu đùa mà những người không chung ngôn ngữ với cô chỉ có thể tán thưởng mà không bắt hết ý. Làm thế nào để cho anh hiểu được những giây phút lo thắt ruột khi một mình lo toan mọi thứ, những lúc nghe một giọng ca nữ hát “Tôi mong về Hà Nội để thương áo len cài vội một chiều đông rét mướt” mà thấy xúc động sâu tận đáy lòng, những lúc đêm muốn gọi điện hay nói chuyện về nhà mà cứ phải nói nhỏ vì các bạn cùng phòng đang ngủ, rồi những khi vui như điên vì những thành tích, những tiến bộ mới, những người bạn mới mà không thể kể cho anh vì không muốn phải dài dòng kể hết về người này người nọ. 

“Dear M,” cô ấn vào nút reply. “ I am doing perfectly fine here. Yeah, what a shame you don’t find time to enjoy beautiful days in Hanoi. The reason is indeed known and confirmed silly. Are you doing okie too, M?” 

*** 

Em đeo cái vòng "tay" bằng bạc đó từ ngày sang Mỹ. Không biết sẽ đeo đến bao giờ. Em vẫn doing fine in almost every way, except one. Cái này thì có lẽ em sẽ phải doing my way thôi. 

Saturday, January 8, 2011

Day 5 - Ngày mai em đi (Q.fg)

because im leaving in a few hours.
because being away from you is never easy. it was not easy seven years ago. and it is not getting any easier now, after all the hours and days and years having you with me - tough and sweet and patient and knowing me so well.
the most tragic (and arguably most beautiful) thing: made for each other yet never meant to be together. 
never have, never will. 

mai em đi rồi
đừng quên em anh nhé
đừng quên những buổi chiều buồn tẻ
dịu mát tan trong ly trà đá vỉa hè
những câu hát nói cười vô thưởng
mình đưa đẩy đến lại gần nhau

đừng quên anh nhé
những hẹn hò không hẹn trước mùa sau
những mơn man không nói kịp thành câu
góp nhặt, đắp dồn vào miên trường ký ức
những làn tay xuôi vẫy giữa mơ và thực
níu em về hay buông lỏng để em đi
nhưng đừng quên em anh nhé
để nhớ em thêm nhiều

đừng quên những đêm nhạc sống phiêu diêu
chẳng đợi chờ, chẳng cầu mong, chẳng tơ vương mòn mỏi
người nghệ sỹ cứ chơi,
em với anh còn không vội
cứ thế phiêu theo từng khúc ngẫu ca
cứ thế rong cùng mỗi phút la đà
và cứ thế, đừng quên em nhé
dù ngày mai có là chia xa

dù ngày mai có là chia xa
đừng quên em anh nhé
đừng quên những tối trời có lẻ
sương giăng khắp mặt cầu,
đèn đường tỏa sông sâu
đón nước chảy, gió tràn, thuyền đỗ bến đã lâu
chỉ còn em và anh
rất cao và xa khỏi người trong phố
trong màn đêm ẩn khuất
nào ai biết tận cùng đến bao giờ
nào ai nhớ mùa mê sảng ơ hờ
mùa của tự do,
mùa lạc trong nỗi nhớ

nhớ không anh?
nhớ hương mưa ướp khí đất khí trời
nhớ vị mưa run run lạnh đầu môi
nhớ đường mưa bước chân người rất vội
chỉ còn em và anh
tiếng hát ca bồng bềnh
tiếng vô hình
để nhớ về em nhé anh.

mai em đi rồi
đừng quên em anh nhé
những vầng sao băng hình hài nhỏ bé
những câu chuyện đêm sắp tàn mới kể
trần gian đó,
ta nằm sát vai kề
ngày mai đó,
có đủ mà đê mê?

nhớ không anh, em yên lặng bên anh
nhớ không anh, mùa ngủ ngoan trong nắng
nhớ không anh, tình cũng đã muộn mằn

mai em đi rồi
đừng quên em anh nhé
đừng quên gửi chút gì cho gió
để xa lắm, em vẫn thấy hình anh trong rung rinh lá cỏ
để đừng quên, anh nhé
đừng quên
đợi em về.

Monday, January 3, 2011

Day 4 - Về tình yêu - Tuổi 23 (Phan Việt)

Thay cho một lời chúc đầu năm...

Buổi sáng hôm sau, khi ngủ dậy, mở tung cửa sổ nhìn ra ngoài, tôi thấy tuyết ngập cao trên các nóc nhà, tàng cây, các con đường và bám đầy cửa sổ. Qua một đêm, tuyết trĩu thành chùm dưới những cây thông xanh và các cành khô trong công viên gần nhà. Tuyết giăng giăng trên trên các hàng rào, phủ đầy lối đi còn chưa có một dấu chân người trên phố. Tuyết nhỏ từ các mái nhà xuống, đông cứng lại thành những tấm nước đá trong suốt, như một bức mành pha lê. Tuyết che xóa hết những mục nát và lấp láp. Khắp nơi tôi nhìn, chỉ có một màu trắng phau, tinh khiết đến nao lòng.

... 

Tôi muốn giữ sự tin tưởng (có thể là ảo tưởng) trong tim tôi, rằng lúc này, có một người bạn vẫn thỉnh thoảng nghĩ tới tôi, như tôi cũng thỉnh thoảng nghĩ tới bạn mà đã không bao giờ nói với bạn. Tôi muốn tin rằng giữa những người chưa bao giờ thực sự "biết" nhau vẫn có thể có những yêu thương không phụ thuộc vào bất cứ ràng buộc hay hứa hẹn hữu hình nào. Tôi muốn tin vào những thứ "duyên" không đi kèm "phận" hay "số" mà do chúng ta tạo ra với nhau bằng tình cảm. Tôi muốn tin rằng những gì chúng ta đã gieo xuống, dù chậm, nhất định sẽ nảy mầm và ra trái đúng như cái hạt mầm đã gieo. Như sau mùa đông dài, nhất định phải là mùa xuân; tôi mong tất cả các bạn tôi, dù ở bất cứ đâu trên trái đất vào lúc này, cũng vẫn giữ trong tim cảm giác thanh xuân của những năm tháng tuổi trẻ - cái thời mà mọi thứ đều dễ dàng, buổi sáng sớm một ngày bất kỳ có thể đừng dậy nói lời tạm biệt mà đi không lưỡng lự hoặc nhìn tuyết trắng trời mà mỉm cười rồi hít vào và thở ra một hơi thật dài, cho hơi nước bay lên trong buổi sớm. 

Day 3 - Lolita (Nabokov)

from the sinfully beautiful to just another withering beauty. 

Lolita, light of my life, fire of my loins. My sin, my soul. Lo-lee-ta: the tip of the tongue taking a trip of three steps down the palate to tap, at three, on the teeth. Lo. Lee. Ta. 

She was Lo, plain Lo, in the morning, standing four feet ten in one sock. She was Lola in slacks. She was Dolly at school. She was Dolores on the dotted line. But in my arms, she was always Lolita. 

... 

A blue sea-wave swelled under my heart and, from a mat in a pool of sun, half-naked, kneeling, turning about on her knees, there was my Riviera love peering at me over dark glasses. 

It was the same child - the same frail, honey-hued shoulders, the same silky supple bare back, the same chestnut head of hair. A polka-dotted black kerchief tied around her chest hid from my aging ape eyes, but not from the gaze of young memory, the juvenile breasts I had fondled one immortal day. And, as if I were the fairy-tale nurse of some little princess (lost, kidnapped, discovered in gypsy rags through which her nakedness smiled at the king and his hounds), I recognized the tiny dark-brown mole on her side. With awe and delight (the king crying for joy, the trumpets blaring, the nurse drunk) I saw again her lovely indrawn abdomen where my southbound mouth had briefly paused; and those puerile hips on which I had kissed the crenulated imprint left by the band of her shorts - that last mad immortal day behind the "Roches Roses". The twenty-five years I had lived since then tapered to a palpitating point, and vanished.

...

Couples of inches taller. Pink-rimmed glasses. New, heaped up hairdo, new ears. How simple! The moment, the death I had kept conjuring up for three years was simple as a bit of dry wood. She was frankly and hugely pregnant. Her head looked smaller (only two seconds had passed really, but let me give them as much wooden duration as life can stand), and her pale-freckled cheeks were hollowed, and her bare shins and arms had lost all their tan, so that the little hairs showed. She wore a brown, sleeveless cotton dress and sloppy felt slippers. 
... 
I could not kill her, of course, as some have thought. You see, I loved her. It was love at first sight, at last sight, at ever and ever sight. 
Tuesday, December 28, 2010

Day 2 - Season's Flag (Anonymous)

This is a college application essay that I came across when I was a senior in high school. Among piles of cutthroat overbearing emo essays, the slow, simple, and elegant tone of this one stood out and has stayed with me ever since.

Also for a winter of many years ago that still remains refreshingly beautiful in my mind.


Season’s Flag

When the golden brown leaves begin to crunch underneath my feet and the temperatures begin to drop, the flag, which hangs over our garage and blows with every cool, crisp breeze of a fall day, is decorated with a funny looking jack-o-lantern and a scary old witches broom. A rickety, antique wagon holds purple, red, and orange mums that will soon die when winter comes barreling in. This fall scene stands in front of my house until a turkey is baked and the sweet smell of a pumpkin pie mingles in the chilly, brisk air.

Little white lights shine brightly through newly fallen snow. A snowstorm has draped my front yard with a blanket of snow like a freshly washed sheet covers a newly made bed. The flag, heavy with snow, shows a picture of a jolly old man dressed in red, a replica of the plastic figure those guards our front door. The weather outside is so cold that the kitchen tiles indoors are like a sheet of ice, too frigid to walk on with bare feet. An evergreen wreath, dressed in a gold and red ribbon, sways back and forth as a frigid wind blows threw my front porch. This wind lifts the snow up off the icy bricks and places it back down on the other side of the stoop. When the last snow has fallen and the ice on my driveway begins to melt away, my mother will come outside and change the flag to match the rising temperature.

Although a chill still lingers in the air, children run through the recently green grass in shorts and t-shirts. The kids are too stubborn and too excited to believe that a bit of winter is still lingering in the shadows, like death lurking behind the hospital bed of a dying man. Spring, like a newborn baby, is happily welcomed into the world and embraced with open arms that have patiently waited for its arrival. The trees are green, the sun is warm, and the people are happier. School is near it’s ending and summer is creeping around every corner, waiting to begin. Blooming rapidly as they spread blankets of color and life throughout my front yard, the flowers are being watered by my mother and flown through by a buzzing bumblebee. A baseball bat and ball are plastered onto a proudly flown flag, which is hung like a coat of arms over my garage.

Slithering down the curves of my cheek as a waterfall slides down the side of a mountain, sweat pours from my forehead as I lie out on the scorching hot sand of an overcrowded beach. At home, my front porch holds huge flowers begging for a drop of water and swim floats searching for their rightful place in my backyard’s pool. The flag, now hung from the poolside deck, holds a little girl with blonde pigtails and a snorkel. A pitcher of lemonade has droplets of water skating down the side of a clear, glass vase, as a thirsty swimmer pours it over and allows the lemonade to travel from the pitcher to a small, plastic glass. The thermometers are about to explode with the rapidly rising temperatures and the lazy days of summer are lying on a pool float drifting around day by day.

The season’s change, the temperatures vary, and the weather fluctuates. The flag that hangs over my garage matches and enhances each season at hand as a pearl necklace accessorizes a new black dress. Like the changing of the guards at Buckingham Palace, the changing of the flag comes with every new season. The seasons are welcomed at my house with open arms and flown proudly from atop my garage. 

Monday, December 27, 2010

Preface and Day 1 - Brokeback Mountain (Annie Proulx)

The most essential yet always undermined privilege of being young, I sometimes find, is the right to/capacity for self-expression.

Once in a while comes along someone – someone that you really want to reach out for and ask to stay around a little longer, to tell them about your own idiosyncratic old habits, to listen to their childhood stories, to daydream about the tomorrows, or even to just stay in silence together. Because you  know for sure it will be a long time until someone like that comes along again. If you were somehow younger, you would do it without even the slightest tinge of fear – fear of assuming too much, fear of sharing too much, fear of being rejected, or worst, fear of being accepted for the wrong reason. But you are no longer that young, so you stay quiet and let that someone go. And after a few times staying quiet and letting that someone go away like that, suddenly, you get to a point in life when it is no longer a particular someone that you miss. Rather, it is a long lost moment in time that makes you sigh, when you know exactly what is meant by "water under the bridge". With that moment sparkling and then vanishing into thin air, every little part in you - the life as you’ve known it, the romance as you’ve dreamed it, the hope as once possible, will soon depart.

There is a fine line between sharing and sharing too much. Sharing has to be selective because “cũng phải chọn người mới chia sẻ, đâu phải ai cũng chia sẻ được, vì nhiều khi nó có thể làm mình rất tổn thương; ví dụ là có những cái mà mình quý nhất thì người ta lại coi thường.” [1] Sharing too much makes people around feel uncomfortable – after all, not everyone is smart enough (pardon my arrogance) or caring enough to (want to) know what you really think and feel. Or simply because not everyone is curious and obsessive enough a peeping Tom or a voyeur.

A way to bridge the gap, for me, is to read. Fiction and novels are preferred to non-fiction and self-help as the former seems to offer both an emotional and intellectual outlet that the latter might not be able to do. Hopefully from the mass of things priceless and worthless of others, I may find a piece of writing that speaks something worthwhile, and share it. So here’s the very first piece. To Jack and Ennis of Brokeback Mountain and their tragic story.  

In the book, the passages came after “I wish I knew how to quit you” and before the news of Jack’s death.

What Jack remembered and craved in a way he could neither help nor understand was the time that distant summer on Brokeback when Ennis had come up behind him and pulled him close, the silent embrace satisfying some shared and sexless hunger.

They had stood that way for a long time in front of the fire, its burning tossing ruddy chunks of light, the shadow of their bodies a single column against the rock. The minutes ticked by from the round watch in Ennis’s pocket, from the sticks in the fire setting into coals. Stars bit through the wavy heat layers above the fire. Ennis’s breath came slow and quiet, he hummed, rocked a little in the sparklight and Jack leaned against the steady heartbeat, the vibrations of the humming like faint electricity and, standing, he fell into sleep that was not sleep but something else drowsy and tranced until Ennis, dredging up a rusty but still useable phrase from the childhood time before his mother died, said, “Time to hit the hay, cowboy. I got a go. Come on, you’re sleeping on your feet like a horse,” and gave Jack a shake, a push, and went off in the darkness. Jack heard his spurs tremble as he mounted, the words “see you tomorrow,” and the horse’s shuddering snort, grind of hoof on stone.

Later, that dozy embrace solidified in his memory as the single moment of artless, charmed happiness in their separate and difficult lives. Nothing marred it, even the knowledge that Ennis would not then embrace him face to face because he did not want to see nor feel that it was Jack he held. And maybe, he thought, they’d never much farther than that. Let be, let be.

Sunday, December19, 2010