Monday, January 3, 2011

Day 4 - Về tình yêu - Tuổi 23 (Phan Việt)

Thay cho một lời chúc đầu năm...

Buổi sáng hôm sau, khi ngủ dậy, mở tung cửa sổ nhìn ra ngoài, tôi thấy tuyết ngập cao trên các nóc nhà, tàng cây, các con đường và bám đầy cửa sổ. Qua một đêm, tuyết trĩu thành chùm dưới những cây thông xanh và các cành khô trong công viên gần nhà. Tuyết giăng giăng trên trên các hàng rào, phủ đầy lối đi còn chưa có một dấu chân người trên phố. Tuyết nhỏ từ các mái nhà xuống, đông cứng lại thành những tấm nước đá trong suốt, như một bức mành pha lê. Tuyết che xóa hết những mục nát và lấp láp. Khắp nơi tôi nhìn, chỉ có một màu trắng phau, tinh khiết đến nao lòng.

... 

Tôi muốn giữ sự tin tưởng (có thể là ảo tưởng) trong tim tôi, rằng lúc này, có một người bạn vẫn thỉnh thoảng nghĩ tới tôi, như tôi cũng thỉnh thoảng nghĩ tới bạn mà đã không bao giờ nói với bạn. Tôi muốn tin rằng giữa những người chưa bao giờ thực sự "biết" nhau vẫn có thể có những yêu thương không phụ thuộc vào bất cứ ràng buộc hay hứa hẹn hữu hình nào. Tôi muốn tin vào những thứ "duyên" không đi kèm "phận" hay "số" mà do chúng ta tạo ra với nhau bằng tình cảm. Tôi muốn tin rằng những gì chúng ta đã gieo xuống, dù chậm, nhất định sẽ nảy mầm và ra trái đúng như cái hạt mầm đã gieo. Như sau mùa đông dài, nhất định phải là mùa xuân; tôi mong tất cả các bạn tôi, dù ở bất cứ đâu trên trái đất vào lúc này, cũng vẫn giữ trong tim cảm giác thanh xuân của những năm tháng tuổi trẻ - cái thời mà mọi thứ đều dễ dàng, buổi sáng sớm một ngày bất kỳ có thể đừng dậy nói lời tạm biệt mà đi không lưỡng lự hoặc nhìn tuyết trắng trời mà mỉm cười rồi hít vào và thở ra một hơi thật dài, cho hơi nước bay lên trong buổi sớm. 

No comments:

Post a Comment