Friday, January 14, 2011

Day 6 - Về tình yêu - Tuổi 18 (Phan Việt)

a few things i like (and whine) about sing:
  1. xanh và sạch. đường phố sạch dù chả/chưa thấy cái xe rác nào qua lại trên đường. toilet thì vừa sạch (đa phần) vừa thơm. nhưng có cái gì đấy hơi boring, thiếu/ít characters (như ở honolulu, boston hay new york chẳng hạn, dù biết so sánh với những nơi này thì cũng là thừa).
  2. chân con gái rất trắng, dài, thẳng và nuột. nhưng thiếu boobs và asses (không show hàng và cũng không có mấy hàng mà show). mặt ai cũng giống ai.
  3. subway về cơ bản nhanh, nhanh hơn ở boston, dc và new york.
  4. vẫn đang enjoy hotel life S$190/người/phòng, bầy ra là có người dọn, không như ở nhà, không bầy ra cũng phải dọn.
  5. nhiều đồ để ngắm... nhưng ít tiền để tiêu, ie. S$6++/latte grande (starbucks), S$28++/bikini basic wax, etc.
  6. building nào cũng lạnh ngắt.
  7. văn phòng đẹp, mỗi người có locker và mail box ("pigeon hole") riêng, ảnh entrance card của mình cũng xinh.
  8. đang làm việc với sen đẹp trai nhất mình từng được làm việc với, nên chả làm được gì mà chỉ có ngồi ngắm sen thôi.
  9. toàn paste value, toàn hard copy files như chưa hề biết gamx là gì, wtb là khái niệm xa lạ, etc.
  10. lái xe bên trái đường rất sợ, nhất là khi phóng nhanh rẽ phải, cảm tưởng như mình chuẩn bị đâm đầu vào xe chiều vuông góc kia.
  11. "ok lá", "i dont know mààà", etc.
  12. ăn ít rau củ quả nên đang bị nhiệt và xước măng dô và... chân vẫn tập tễnh.
  13. facebook và gmail vô tư ở văn phòng (không bị blocked). nhưng ôm dell đi làm lệch cả vai. 
  14. còn lại thì ở dưới, có exaggerated:  
“Dear G,” - anh viết, lúc nào cũng bằng tiếng Anh, chắc viết từ văn phòng. "Are you doing fine over there? It is almost autumn here, beautiful as always. What a shame I don’t have time to enjoy it. The reason is already known: too much work. Are you doing okie, G?” 

Lúc nào anh cũng vẫn thế: are you doing fine? Cô có doing fine không ư? Có và không. Làm thế nào để giải thích cho anh hiểu khi mà anh không có cùng tham chiếu về nước Mỹ này? Làm thế nào để anh biết về những mệt nhọc của cuộc sống mới xa xôi, những lo toan hàng ngày, những niềm vui không có người nào xung quanh thực tâm hiểu được, những câu đùa mà những người không chung ngôn ngữ với cô chỉ có thể tán thưởng mà không bắt hết ý. Làm thế nào để cho anh hiểu được những giây phút lo thắt ruột khi một mình lo toan mọi thứ, những lúc nghe một giọng ca nữ hát “Tôi mong về Hà Nội để thương áo len cài vội một chiều đông rét mướt” mà thấy xúc động sâu tận đáy lòng, những lúc đêm muốn gọi điện hay nói chuyện về nhà mà cứ phải nói nhỏ vì các bạn cùng phòng đang ngủ, rồi những khi vui như điên vì những thành tích, những tiến bộ mới, những người bạn mới mà không thể kể cho anh vì không muốn phải dài dòng kể hết về người này người nọ. 

“Dear M,” cô ấn vào nút reply. “ I am doing perfectly fine here. Yeah, what a shame you don’t find time to enjoy beautiful days in Hanoi. The reason is indeed known and confirmed silly. Are you doing okie too, M?” 

*** 

Em đeo cái vòng "tay" bằng bạc đó từ ngày sang Mỹ. Không biết sẽ đeo đến bao giờ. Em vẫn doing fine in almost every way, except one. Cái này thì có lẽ em sẽ phải doing my way thôi. 

No comments:

Post a Comment