năm 15 tuổi, chỉ có tình yêu đôi ta mới là tình yêu đích thực duy nhất. còn con a thích thằng b chẳng qua là vì thằng b đi fx/wave/etc (hồi đấy chưa có khái niệm đại gia/thiếu gia, sh với mẹc hay o-đì nó cũng chưa phổ biến như giờ, có fx là xịn lắm rồi ý)
năm 20 tuổi, ooiiiii hai bạn kia kiss nhau nhìn cute thế, nhưng mà không cute bằng bọn mình nhỉ (quay ra ngoài muah muah chụt chụt)
năm 25 tuổi, tôi vẫn thấy mình may mắn vì đã được gặp bác và có bác trong cuộc đời (mà cuộc đời encompasses cuộc sống gia đình đơn thuần chứ nhỉ). there are a few moments, horrible moments in life that i am not proud of, when i am mean and cruel and take pleasure in being so. nhưng từ những gì tôi có với bác, tôi vẫn (thỉnh thoảng) nhắc nhở mình gắng gìn giữ cái nhìn thực tế mà vẫn trong sáng với đời sống-nói chung, cũng như chuyện tình cảm trong đời sống-nói riêng. tôi thấy khe khẽ vui khi nhìn thấy anh xe ôm vắng khách ngồi cạo sấu cho vợ dầm ớt bán, khi thấy bác gái đặt tay lên vai bác trai rồi cả hai cùng ngẩng đầu ngắm pháo hoa ngày quốc khánh, hay khi nhìn thấy hai ông bà cụ dắt tay nhau đi tập thể dục trên bãi biển buổi sáng.

hay vẫn chợt chút nhói lòng như khi nhớ lại bài thơ dưới này.
Chỉ còn lại cùng em bông cải cuối mùaCon đường một chiều và gió mùa đông bắcChỉ còn lại hành trình em dằng dặcSon nhạt trên môi, tóc xổ tung chiều
Chỉ còn lại đây những mộng ước phiêu lưuBãi biển xanh, ký ức buồn loang lổEm nhẩm theo radio những giai điệu cũKhuy áo cài rồi, vẫn buốt sống lưng
Em chẳng còn gì trong lúc đợi chờ anhNgoài những trải nghiệm đầy thương đauCùng trăm ngàn khắc khoảiAnh có nhận không những gì em còn lạiEm chỉ còn mình để dâng tặng anh thôi.
(c) http://ladyfoxy.wordpress.com/2007/12/25/con-l%E1%BA%A1i/
một lần nữa, tôi thấy tôi vẫn còn may mắn lắm.
No comments:
Post a Comment