Gạt tạm những cái không đáng đấy sang bên. (Originally: Vứt mịe những cái lởm khởm đấy sang bên đi)
Đêm không ngủ đọc bài thơ mà không thể cầm nước mắt.
Mọi thứ bắt đầu từ Hà Nội. Những năm kháng chiến.
Cha lên làng sơ tán thăm conhoa mận nở trắng vườnnăm sắp hếtchợ quê rộn rịpvàng hương nếp mới lá rong xanh
Hai cha con ngồi trên bờ đê caosông chiều ngút khóigió rạp mình cả dạisau lưng Hà Nội sương mờthành phố vừa trải quanhững trận bom hủy diệtlòng cha giờ dập nátnhững xác người máu loangbiết nói gì với conđôi mắt trẻ đen tròn ngơ ngác thếcuộc chiến đã mấy chục năm trờicon mới gần ba tuổitia nắng sớm mong manh chùm lá mớiđêm của đời gió bão đã dài lâu
Con bi bô với bàn ghế cỏ câytập gọi tên các sự vật trên đờitập tin lời người lớncha làm sao nói đượcnhững khổ đau lầm lạc trên đườngcác ác đen xì trong mỗi quả bommang mặt đẹp nói cười khôn khéo
Con hát ngọng nghịu“vịt dắt tay gà đi chơi”áp trán vào gò má thơ ngâycha bỗng thấy chẳng còn gì đáng sợcha dạy con mến thương tất cảrồi tự con sẽ biết căm thùcha dạy con tin yêu từ ngọn cỏrồi mai sau con sẽ nghi ngờcon sẽ trả lời những câu hỏi đời chacon cũng sẽ đặt nhiều câu hỏi mớilòng cha dẫu héo khô cành mận dạinhựa âm thầm buốt trắng những chùm hoacon ơi con hãy tha thứ cho chacha chẳng thể nào sống cùng mẹ đượcđời cha nắng gắtmẹ con cần mật ngọt của đồng vuicon khôn lớn trên đờihãy yêu thương mẹvà hãy hiểu cho cha
Tết hòa bình đầu tiênđất nước nghèo xơ xáccha cũng chẳng đủ tiềnmua cho con áo đẹpchiều bên sông gió rétcon lặng nhìn tít tắp bãi ngô xa- Bên kia sông là gì hở cha?- Bên kia sông có đường đất đỏcó ruộng mía trổ cờ trắng xoánhững vườn đầy quả ngọt những đồng hoa.- Có bươm bướm không cha?- Có, có rất nhiều bươm bướmcon thì thầm trong hơi thở mạnh- Sông rộng thế làm sao sang được?cha ôm con vào lòng, con bé bỏng của cha- Bên kia sông có nhiều bướm nhiều hoarồi cha con ta sẽ tìm được con đòđi sang bên ấy.
Saturday, May 7, 2011
No comments:
Post a Comment