Monday, May 2, 2011

Day 12 - Lưu Quang Vũ


hai tuần vừa qua cảm giác như sống lại thời kỳ hòa phát - thân thể và đầu óc căng như sợi dây đàn không biết lúc nào sẽ đứt. mà hình như là "phựt" rồi. lưng  khuỵu xuống và mắt hoa lên trong khoảng 20 giây trên một đường phố xa lạ ở indo. 

nhưng vẫn cố take time để chơi game (việc chính buổi đêm), học và làm (một ít cũng buổi đêm cho đời đỡ boring) và sau đấy là a poem to end a day.

đọc thơ LQV kể về Hà Nội những năm tháng kháng chiến:

Thành phố tiếng cười thành phố nước mắt
Con gió đi về ngõ chợ mùa đông
Những bầy ve suốt mùa hè kêu khát
Những quả bóng màu bay mất
Những mặt hồ vụt mở giữa trưa xanh
Cái thành phố lam lũ mà chải chuốt
Cứng cỏi mà đau xót
Hay nhớ và hay quên
Nơi năm đói người kéo về nằm chết
Nơi những Giáng Kiều gặp gỡ Tú Uyên

Nơi tôi vào đời cùng với cuộc chiến tranh
Những năm khó khăn
Hè phố đầy hầm tường đầy khẩu hiệu
Quần áo và mặt người màu cỏ héo
Thiếu ăn thiếu mặc thiếu nhà
Người đợi tàu ngủ chật sân ga
Trẻ con thiếu nơi học hành dạy dỗ
Các cô gái trở nên suồng sã
Những năm già trước tuổi
Những năm thương Hà Nội trăm lần hơn

[...]

Hôm nay từ mặt trận
Tôi trở về thành phố tuổi thơ
Trời trong veo dưới những vũng nước mưa
Người trên phố xếp hàng dài mua củi
Nghe loáng thoáng bên tai vài câu nói
Thấy bao mối lo bao việc nặng phải làm
Tôi nhớ quả đồi khét lẹt khói bom
Gian hầm nóng thiêu dưới đất

[...]

Thành phố lớn lao bí mật tựa cuộc đời
Tốt đẹp mà dang dở
[...]
Hà Nội một công trường ngổn ngang
Hà Nội bàn tay cô gái dệt
Vầng trán cụ già nhăn nheo dĩ vãng
Những ngọn đèn đọc sách thâu đêm
Những quán cà phê ngon
Những bức tranh sơn dầu đầy nắng
[...]

lại thấy nhớ Hà Nội và Hà Nội những ngày này [...] mấy chục năm, nhà có nhiều hơn, con trai cao hơn và con gái trắng hơn, tây vào nhiều hơn, cuộc sống có tự do và thoải mái hơn (công bằng mà nói thì là rất nhiều), nhưng xét sâu xa bản chất thì hình như chẳng có gì thay đổi mấy [...] "người nào vật nào chỗ nấy" (trước khi có ống sáo thần)  

[...] những lúc bất lực, cảm giác mình chả làm được cái éo gì cho đời như thế này, thì tôi nhớ đến bác (vì chúng ta chả bao giờ bất lực với nhau, trong mọi chuyện?)

Ngày của đời thường thành ngày – ở – bên – em
Anh biết tình yêu không phải vô biên
Như tia nắng chúng mình không sống mãi
Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại
Ai biết ngày mai sẽ có những gì
Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi
Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi
“Anh yêu em và anh tồn tại”
Em của anh ơi, đôi vai ấm dịu dàng
Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại
Em ở đấy, bàn tay tin cậy
Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
Đôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
Ngọn đèn sáng rụt rè bên cửa sổ
Đã quen lắm, anh vẫn còn bỡ ngỡ
Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng sao.

tôi hồi xưa từng mơ về cái nhà của chúng mình với một cái tầng hầm để bác tha hồ đập chiêng phá trống. tôi bây giờ lúc nào cũng "một nhà để ở, một nhà cho thuê..."

nhưng đêm nằm ngẫm lại, bác biết không, mọi thứ với bác đơn giản lắm, chả cần hầm, chả cần máy giặt hay ô tô gì cả đâu. sống thế này thôi cũng tốt. thật đấy. 

mà ko biết về sau có ai nữa làm tôi thấy mọi chuyện đơn giản như thế này được ko nhỉ? 

Nhà chỉ mấy thước vuông, sách vở xếp cạnh nồi
Nếu nằm mơ, em quờ tay là chạm vào thùng gạo
Ô tường nhỏ treo tranh và phơi áo
Ta chỉ có mấy thước vuông cho hạnh phúc của mình.
Nhà chật như khoang thuyền hẹp nhỏ giữa sông
Vừa căng buồm để đi, vừa nấu cơm để sống
Phải bỏ hết những gì không cần thiết
Ta chỉ có mấy thước vuông cho hành lý của mình.
Khoảng không gian của anh và em
Khi buồn bã em không thể quay mặt đi nơi khác
Anh không giấu em một nghĩ lo nào được
Ta chỉ có mấy thước vuông để cùng khổ cùng vui.
Anh ngẩng lên là ở cạnh em rồi
Bạn thuyền ơi, ngoài kia chiều lộng gió
Bên cửa sổ của gian phòng nhỏ
Mắt em xanh thăm thẳm những chân trời.

No comments:

Post a Comment